CHUYÊN ĐỀ
Trả lại mùa Xuân cho em
Đà Lạt sương mờ chất chứa bao kỷ niệm, không biết em còn nhớ hay không? Những con đường, từng góc phố ta qua, những con người vừa quen vừa lạ, hai tâm hồn trống vắng của hai người xa xứ tìm chút hơi ấm giữa mùa Xuân.

Em mỉm cười “mùa Xuân trong mùa Hạ”. Bỗng thấy thèm một chút hương xưa, chút gió lạnh, sắc hoa đào của đất trời phương Bắc... Giờ đây bên bếp lửa hồng của nồi bánh chưng sùng sục, mẹ lặng lẽ lau nước mắt vì nỗi nhớ con.
Hôm nay run run khi nhìn số lạ, rồi thảng thốt nghe giọng nói ngày xưa “quê mình giờ hẳn còn rét lắm phải không anh?”.
Nhớ ngày ấy, em lần đầu đón mùa xuân xứ Bắc, rét run bên bếp lửa hồng, nhìn đất trời sang xuân như một người viễn khách rồi lạ lẫm nhìn cành đào thế quê anh. Em yêu tết nơi này nhưng em sợ giá rét, lại ngẩn ngơ tìm một chút hương xưa, chút nắng vàng và sắc dã quỳ ngai ngái.
Không hiểu vì sao mỗi đứa mỗi nơi. Tại anh, tại em, hay tại mùa Xuân chưa đủ ấm?
Các Tin Mới Hơn
Các Tin Khác
