“Người tình” của mẹ và đoạn kết buồn
Không ai ngờ, “mối tình vá víu” của họ lại có đoạn kết buồn như vậy. Cũng không ai ngờ, chính người đàn ông trông hom hem già yếu đang đúng trước vành móng ngựa kia nhẫn tâm chích điện tình nhân của mình đến chết.
Đứng trước vành móng ngựa trong phiên tòa ngày 14/7 là người đàn ông xấp xỉ tuổi 60 trông hom hem, già yếu.
Hai bàn tay bị cáo bấu chặt vào vành móng ngựa, gắng gượng đứng nghe vị chủ tọa công bố nội quy phiên tòa. Chốc chốc, tiếng ho khù khụ vang lên làm cho gương mặt vốn xanh xao càng thêm nhợt nhạt. Dáng vẻ ngơ ngơ, chậm chạp của bị cáo làm chủ tọa phải dừng lại nhiều lần hỏi: “Bị cáo có nghe rõ không?”.
“Bị cáo có nghe rõ nội dung bản cáo trạng Viện kiểm sát vừa công bố không?”. Bị cáo ngoan ngoãn: “Dạ có”. Tòa: “Bị cáo và bà Đ. có mối quan hệ như thế nào?”. “Bà Đ. là người chung sống như vợ chồng với bị cáo”. “Tại sao bị cáo giết chết bà Đ.?”. “Vì bà Đ. nói sẽ không ở với bị cáo nữa”…
Những câu hỏi- đáp vang lên đều đều trong phòng xử trước sự ngỡ ngàng của người dự khán và sự xót xa từ phía thân nhân của người bị hại.
Đứng trước vành móng ngựa, đầu cúi gằm là Lê Thành (ngụ 817 Hương Lộ 2, Bình Trị Đông A, quận Bình Tân) bị Tòa án Nhân dân TP.HCM đưa ra xét xử về tội “giết người”.
Bản cáo trạng không dài nhưng đủ làm cho đôi chân gầy của bị cáo run lên từng hồi trong lúc đứng nghe đại diện Viện kiểm sát công bố tại tòa.
Vợ Lê Thành mất vào năm 1996. Lúc ấy, bà N.T.Đ. đang sống ly thân với chồng từ nhiều năm. Cảm nhận sự mất mát, cô đơn trong phần đời còn lại, họ đã “góp gạo thổi cơm chung” mặc những lời can ngăn của con trẻ.
![]() |
| Chẳng ai có thể cảm thông cho Lê Thành bởi đó là tội ác. Ảnh: Vũ Như |
Các Tin Mới Hơn
Các Tin Khác
