• Kiều bào
  • Ngày cập nhật 15/03/2010 08:35:00

Giáo sư Bùi Trọng Liễu qua đời tại Pháp

Giáo sư Bùi Trọng Liễu, người luôn nặng lòng với quê hương, nhiều lần về thăm quê, viết nhiều điều trần, kiến nghị về giáo dục và đào tạo, qua đời ngày 5/3/2010 tại Bệnh viện Antony (ngoại ô nam Paris, Pháp), thọ 76 tuổi.

Trong nhiều năm, Giáo sư Bùi Trọng Liễu tham gia Ban Chủ tịch Hội Người Việt Nam tại Pháp, làm Chủ tịch Hội Khoa học Kỹ thuật Việt Nam tại Pháp.

 

1041041862_thumb
Giáo sư  Bùi Trọng Liễu có nhiều tâm huyết với nền giáo dục Việt Nam.

Theo đánh giá của báo Diễn đàn (Paris, Pháp), trong suốt nửa thế kỷ giảng dạy ĐH, Giáo sư Bùi Trọng Liễu đã kiên trì làm "gạch nối" giữa Việt Nam và giới ĐH Pháp, Mỹ và quốc tế. Cho đến những ngày cuối đời, ông vẫn kiên trì đóng góp ý kiến về thực học và cải cách nền giáo dục, đặc biệt là giáo dục ĐH.

Sống và làm việc ở Pháp, Giáo sư Bùi Trọng Liễu luôn luôn nặng lòng với quê hương, ông đã nhiều lần về thăm nhà, viết nhiều điều trần hay kiến nghị về giáo dục và đào tạo.

Giáo sư Bùi Trọng Liễu là tác giả của 4 cuốn sách đã xuất bản tại Việt Nam gồm: Tự sự của người xa quê hương (tên cũ là Chuyện gia đình và ngoài đời), Nhà xuất bản ĐH Quốc gia Hà Nội năm 2004; Chung quanh việc học, Nhà xuất bản Thanh niên năm 2004; Học gần, học xa, Nhà xuất bản ĐH Quốc gia Hà Nội năm 2005; Học một sàng khôn, Nhà xuất bản Tri thức Hà Nội năm 2007. Cuốn sách thứ 5, chưa xuất bản, là một "tạp ký bỏ ngỏ” mang tên Hướng về quê cũ lúc chiều tà, gồm các bài báo gần đây của tác giả đã đăng trên báo.

Trên blog cá nhân của mình, Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn (Viện Nghiên cứu Y khoa Garvan, Australia) có bài viết mới nhất đưa tin Giáo sư Bùi Trọng Liễu từ trần.

Trong bài viết này, Giáo sư Nguyễn Văn Tuấn đánh giá về Giáo sư Bùi Trọng Liễu như sau: “Là người thành đạt trong xã hội Pháp, nhưng anh lúc nào cũng đau đáu (chữ của anh Liễu) nhìn về quê nhà. Anh đặc biệt quan tâm đến vấn đề giáo dục ĐH ở trong nước. Anh viết hàng trăm bài tiểu luận, góp ý về cải cách giáo dục. Bài nào của anh cũng đầy ấp một tấm lòng dành cho quê nhà. Về sau này, anh có một cách viết độc đáo là dẫn nhập bằng những chuyện xưa tích cũ rồi sau đó vào đề chính, và cách viết đó làm cho người đọc thấy nhẹ nhàng. Bài viết cuối cùng của anh là bài Tự nguyện khi anh vào bệnh viện. Tính anh rất cẩn thận. Tôi còn nhớ lúc viết bài đó, anh hỏi anh em bài nhạc “Tự nguyện” là của ai sáng tác để đưa vào bài viết. Có thể nói không ngoa rằng anh đóng góp cho quê nhà đến hơi thở cuối cùng”...

Theo Dân Trí